Phần 2 này, tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện kinh doanh thời sinh viên của tôi. Có lẽ vì còn trẻ, lại thiếu đi kinh nghiệm và sự từng trải, tôi đã phải nhận những thất bại đầu đời. Tuy nhiên, nó vẫn là những bài học có giá trị cho tôi trên con đường khởi nghiệp của mình sau này.


Nung nấu ý định làm giàu sau ngày Lan chữa bệnh, tôi bắt tay vào kế hoạch của mình. Từ bỏ việc dạy gia sư mỗi tối, tôi bắt đầu tìm hiểu và nghiên cứu những mặt hàng mà tôi có thể đầu tư được. Lúc đó, mặt hàng tôi lựa chọn là bạc trang sức.
Bạc trang sức là mặt hàng khá phổ biến, có thể bán được cho nhiều người, nhiều lứa tuổi. Tôi mừng thầm trong bụng như thế, và nghĩ đến ngày tôi có thể trở thành người “giàu”.
Qua tìm hiểu khá kỹ , tôi biết được nguồn hàng bạc trang sức ở tỉnh Quảng Nam. Được khá nhiều cư dân mạng đánh giá tốt, giá lại rẻ hơn ngoài này, tôi quyết định hợp tác với họ không suy nghĩ. Từ đồng vốn ít ỏi tích lũy được từ việc dạy gia sư, nhưng cũng là lần đầu kinh doanh còn bỡ ngỡ, tôi quyết định dùng một nửa số tiền tôi có vào lô hàng đầu tiên này. Những tưởng mọi thứ sẽ dễ dàng, nhưng sự thật không như tôi nghĩ. Tôi cứ tưởng cứ đăng bài là có người mua, cứ mời chào là ai cũng mua cho mình, nhưng tôi đâu biết rằng, chất lượng hàng hóa mới là quan trong. Bạc tôi bán là bạc kém chất lượng !
Thời gian đầu, bạc đeo vài hôm bị xỉn nhanh và đen. Họ hàng và bạn bè tôi đã phản ánh với tôi như vậy. Tôi nghĩ do mồ hôi và cơ địa của từng người, nên tôi cũng bảo mọi người như thế. Nhưng chỉ ít hôm sau đó, tất cả những sản phẩm tôi bán ra đều được phản hồi bị xỉn nhanh và đen như thế. Vậy là có vấn đề rồi – Tôi đã thốt lên như thế. Quyết tâm tìm ra sự thật. Tôi đạp xe đi kiểm định chất lượng bạc tôi đang bán. Than ôi! Bạc tôi bán là bạc quá nhiều tạp chất, chỉ được 70% bạc nguyên chất thôi.
Tôi ngã ngửa! Vậy là sản phẩm của tôi không tốt thật rồi. Tôi đã liên lạc với chủ hàng trong Quảng Nam, nhưng họ thoái thác trách nhiệm. Họ không hỗ trợ, cũng chẳng có chính sách gì với tôi cả. Có khi nào, vì tôi ở xa, nên họ lừa tôi dễ dàng như thế? Tôi thất vọng ê chề, chẳng biết làm gì hơn ngoài lời xin lỗi chân thành tới khách hàng của tôi.
Đau đớn nhưng không bỏ cuộc, tôi lại tìm kiếm những nguồn bạc trang sức khác. Rút ra bài học từ lần trước, tôi tìm kiếm những nguồn bạc ở Hà Nội và các tỉnh lân cận. Bởi vì ở gần, tôi có thể lấy hàng và trải nghiệm những sản phẩm bạc thực sự tốt.
Trong lúc tìm kiếm, tôi biết được làng nghề bạc Đậu Bạc ở Định Công. Giữa cái nắng 40 độ của miền Bắc, đạp những vòng xe không biết mệt mỏi, tôi đã có mặt tại làng nghề Đậu Bạc. Đến tận nơi, tôi có cơ hội tận mắt nhìn thấy họ làm ra sao, gia công như thế nào, chất lượng ra sao. Tôi có thể chọn lựa từng món hàng mà tôi yêu thích nhất. Mặt tôi như sáng bừng lên! Bài học từ lần kinh doanh bạc trước, có lẽ sẽ được giải quyết trong lần này rồi !
Chỉ còn lại món tiền ít ỏi, tôi đầu tư nốt vào đợt hàng này. Bao hi vọng lại được nhen nhóm trong tôi một lần nữa. Tôi háo hức tặng mẹ tôi một sợi dây chuyền đầu tiên. Tôi vui sướng nghĩ về một ngày kinh doanh thành công, về một ngày tôi có thể gửi tiền cho ba mẹ ở quê đỡ vất vả.
Nhập hàng về, tôi lại bắt đầu đăng bài bán. Quái lạ, lần này chẳng có ai hỏi mua cả. Tôi mời lại họ hàng và bạn bè, có lẽ vì nể tôi, nên ai cũng mua lại. Nhưng với khách hàng ngoài kia, mặc dù đã dùng đủ cách “gỡ rối” cho lần thất bại trước, đã xin lỗi rất chân thành, nhưng chẳng còn ai mua cho tôi nữa. Tôi loay hoay với nhiều kênh bán hàng khác, nhưng vì thiếu kinh nghiệm, tôi cũng chẳng có thêm khách nào cả. Cả lô hàng còn tồn !
Rồi ba mẹ tôi cũng biết chuyện. Mẹ tôi đã cho tôi một trận đòn nên thân. Đến tận bây giờ, vết sẹo ở chân tôi vẫn còn. Mẹ cấm tôi không được kinh doanh hay buôn bán gì nữa. Còn ba tôi, ba thương con, nhưng tôi cũng không thể quên được sự im lặng của ba suốt mấy ngày liền….
Tôi mới nhận ra rằng, không phải chỉ cần có mặt hàng chất lượng tốt, thì kinh doanh sẽ thành công,……
(Còn tiếp…)

Tác giả: Mai Nguyen- thành viên khởi nghiệp Việt Nam

Đăng nhận xét

 
Blog.knvn.vn © 2013. All Rights Reserved. Shared by Startup Vietnam
Top